Bức thư chất chưa nỗi lòng của người cha nghèo Đô Lương gửi con trai: “Rồi một ngày, con mới hiểu điều cha nói”
3:37 am

Thời còn học tiểu học, con đã mê mệt với trái bóng tròn. Thời THCS, con vẫn mê bóng đá. Nhưng cha không thích con đá bóng: ’Cả nước được có mười mấy cầu thủ, đá bóng làm gì. Lỡ xảy ra tai nạn thì…’. Khi bị thương, con mới hiểu điều cha nói.

Những đứa trẻ đá bóng bên lò gạch cũ (xã Đông Sơn, Đô Lương, Nghệ An) – Ảnh: TH.HOÀNG

Thời còn học tiểu học, con đã mê mệt với trái bóng tròn. Sân vận động ngay bên cạnh Trường tiểu học Đông Sơn (xã Đông Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An) và cách Trường THCS Đông Sơn chỉ vài trăm mét nên thuận lợi cho những cậu học trò như chúng con thỏa sức “lăn” cùng trái bóng tròn.

Mỗi trưa tan trường dù trời nắng chang chang, con đã cùng đám bạn quần nhau với trái bóng vài chục phút rồi mới về nhà. Ngày ấy, quả bóng tròn chính là trái bưởi, khá hơn là quả bóng nhựa, cũng có lúc lấy giẻ rách cuộn tròn và lấy dây buộc làm bóng.

Những lúc đi chăn trâu bò, nhặt củi, con và lũ bạn hàng xóm vẫn mang những quả bóng “đặc biệt” ấy vào rừng đá. Nghèo mà đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ. Những quả bóng đặc biệt tuổi thơ mãi không phai trong tâm hồn con.

Thời THCS, con vẫn mê bóng đá. Trưa tan trường đá bóng, những chiều hè đá, rồi những đêm trăng sáng cũng rủ nhau đá… Niềm đam mê bóng đá vẫn “cuồn cuộn cháy” trong con. Chỉ có điều quả bóng có “xa xỉ” hơn thời tiểu học. Chúng con đã hùn tiền mua được quả bóng lông (banh da) mấy chục ngàn. Được đá quả bóng lông, đôi bàn chân như “đẳng cấp” hơn, tình yêu bóng đá càng cháy bỏng hơn.

Con vẫn là đứa con ngoan, vẫn là đứa học trò giỏi, vẫn chăm làm, vẫn là niềm tự hào không chỉ của gia đình mà còn là tấm gương của làng mình. Dẫu vậy nhưng con biết cha không thích con đá bóng. Có lần cha nói với con rằng: “Cả nước được có mười mấy cầu thủ, đá bóng làm gì. Lỡ xảy ra tai nạn thì…”. Và thỉnh thoảng cha nhắc lại cho con nhớ.

Rồi khi con lên học THPT, con vẫn đam mê quả bóng tròn. Một lần, khi con học lớp 10, con và lũ bạn hàng xóm đá bóng ở trong rừng (quê mình gọi là rú, hôm đó đi chăn bò như những buổi chiều khác), không may con bị trật khớp, không đi được. Cha lo lắng vô cùng. Cha vừa trách vừa thương con.

Lúc đó, con mới thấu hiểu điều cha nói. Lý lẽ của cha là vậy! Cái nghèo, bữa đói bữa no khiến cha lo lắng. Hồi đó cha sợ con bị tật chân phải, con cũng sợ lắm! Nghỉ học mấy ngày, con muốn đi học, cha khuyên để chân lành hẳn mới đi.

Chuyện đã hơn hai mươi năm rồi cha nhỉ? Thời ấy nhà mình nghèo lắm, con bị thương là thêm gánh nặng cho gia đình, cho cha. Con hiểu lắm lý lẽ của cha, cha ạ!

Mỗi thời đại mỗi khác, quan niệm và sở thích mỗi người không giống nhau. Và với con, hôm nay, con lại ưu tiên hàng đầu cho những đứa con của mình là thế giới thể thao, nhất là bóng đá. Các con thỏa thích với trái bóng tròn trước sân nhà (dù chỉ rộng 5m và dài hơn 6m), ở trường….

Vào những mùa World Cup, Euro…, thưởng thức những trận đấu hấp dẫn, con vẫn gieo tình yêu bóng đá cho hai cậu nhóc của mình. Và con vẫn luôn nhớ mãi lý lẽ của cha. Lý lẽ ấy rất đúng với hoàn cảnh gia đình mình lúc bấy giờ, phải không cha!

Nguồn: tuoitre